Phỏng vấn diễn viên Trần Lệ Quân - Người đạt Giải Biểu Diễn Văn Hoa: "Cuộc đời tươi đẹp vô cùng, tuổi trẻ đang rực rỡ"
Tác giả: Phóng viên Lục Dao -
Nhật báo Chiết Giang
Ngày đăng:
07/11
Nguồn: Nhật báo
Chiết Giang
Diễn viên Trần Lệ Quân lại đạt giải thưởng lớn
Lần này, đó là
Giải Biểu Diễn Văn Hoa lần thứ 18
- giải thưởng nghệ thuật cao nhất trong lĩnh vực sân khấu chuyên nghiệp toàn
quốc.
Trần Lệ Quân
sinh năm 1992 tại Thặng Châu, đã trở
thành
người đầu tiên thuộc thế hệ 9X của tỉnh Chiết Giang
giành được giải thưởng hạng mục cá nhân Văn Hoa.
Trong vở Việt kịch Thanh Xuân “Đại Quan Viên Của Tôi”, cô vào vai Giả Bảo Ngọc, một chàng thanh niên trưởng thành qua thử thách của gia đình và xã hội. Giờ đây, với vai diễn này, cô đã đoạt Giải Biểu Diễn Văn Hoa, đúng như lời cô từng nói:
“Trong vở kịch này, tôi chính là Giả Bảo Ngọc.”
“Cuộc đời tươi đẹp vô cùng, tuổi trẻ đang hồi rực rỡ” giống như câu hát trong
Đại Quan Viên Của Tôi diễn viên Trần Lệ Quân thoát vòng trở nên nổi tiếng, là một diễn viên trẻ của
Đoàn Việt kịch Tiểu Bách Hoa Chiết Giang, cô đảm nhận vai chính trong nhiều vở diễn nổi tiếng như
Đại Quan Viên Của Tôi,
Hà Văn Tú,
Lương Chúc,
Bộ Bộ Kinh Tâm,
Ngũ Nữ Bái Thọ,
Trần Tam Lượng và vở kịch môi
trường
Tân Long Môn Khách Trạm.
Nhờ cô, rất nhiều khán giả trẻ bắt đầu yêu thích nghệ thuật sân khấu truyền
thống. Vậy điều gì tạo nên sức hấp dẫn đặc biệt của Trần Lệ Quân?
Chiếc cúp này cũng là của mọi người
Phóng viên: Trước tiên, xin chúc mừng Trần Lệ Quân đã giành Giải Biểu Diễn Văn Hoa. Sau khi nhận giải, bạn có đăng một đoạn chia sẻ trên Weibo bày tỏ lòng biết ơn. Bạn có thể chia sẻ cảm xúc của mình khi đó không?
Trần Lệ Quân: Sau khi lễ trao giải kết thúc, tôi đã viết trên Weibo: “Là của tôi, cũng là của các bạn. Là khích lệ, cũng là ràng buộc. Là sự tổng kết, cũng là khởi đầu mới. Cảm ơn tất cả những người đã cống hiến cho Đại Quan Viên. Chiếc cúp này nặng như vậy, là vì trên đó cũng có tên của các bạn…”
Với tư cách là một diễn viên trẻ, tôi rất trân trọng tác phẩm Đại Quan Viên Của Tôi và rất coi trọng sân khấu của Giải Văn Hoa. Từ lúc khởi dựng, lưu diễn cho đến khi biểu diễn tại sân khấu Văn Hoa, toàn bộ ê-kíp - từ đạo diễn, biên kịch cho đến các diễn viên và nhân viên hậu đài - đều làm việc hết sức nghiêm túc, tỉ mỉ. Họ đã nâng đỡ không chỉ tác phẩm mà còn cả tôi. Vì vậy, tuy đây là giải thưởng cá nhân cho diễn viên, tôi tin rằng nó thuộc về tất cả mọi người. Tôi vô cùng biết ơn họ và cũng cảm ơn Giải Văn Hoa - một sân khấu danh giá đã đưa tác phẩm đến gần hơn với khán giả.
Sáng tạo trong từng chi tiết
Phóng viên: Trong tác phẩm này, bạn có tham gia vào quá trình sáng tạo không?
Trần Lệ Quân: Tôi rất may mắn khi được làm việc với một ê-kíp sáng tạo tuyệt vời. Họ cho tôi rất nhiều không gian, điều này đặc biệt quan trọng đối với một người lần đầu tham gia sáng tạo một vở kịch gốc như tôi.
Phân đoạn
“Bảo Ngọc Khóc Linh”
ban đầu là một đoạn lời hát gồm 30 câu “ba-một-bảy chữ”. Nhưng khi biểu diễn,
tôi nhận ra ở điểm này, Bảo Ngọc đã trải qua niềm vui cực lớn và nỗi đau cực
sâu, cần một sự bộc phát cảm xúc mạnh. Tôi muốn khiến khán giả có thể khóc
cùng nhân vật.
Biên kịch La Hoài Trân rất
thấu hiểu, dù ông rất thích phần lời ban đầu nhưng vẫn chấp nhận chỉnh sửa
từng chút một để phù hợp hơn.
Nhà thiết kế thanh nhạc
Lưu Kiến Khoan cũng hỏi ý
kiến tôi về cách thể hiện. Tôi nói rằng tôi muốn thể hiện Bảo Ngọc đi từ sụp
đổ, phủ nhận, mất kiểm soát đến tuyệt vọng: “Sao Lâm muội muội lại biến thành
Bảo tỷ tỷ? Sao nến đỏ lại hóa thành nến trắng?” Vì vậy, phần hát này có nhiều
tầng cảm xúc tăng dần.
Đạo diễn Từ Tuấn còn thêm
chi tiết nhân vật đập tường ở bên hông sân khấu, khiến cảnh “Bảo Ngọc Khóc
Linh” càng trở nên trọn vẹn hơn.
Sân khấu không bao giờ nói dối
Phóng viên: Từ cách bạn trau chuốt từng chi tiết có thể thấy rõ niềm đam mê nghệ thuật mãnh liệt.
Trần Lệ Quân: Tôi nhớ lại
hơn mười năm trước, khi mới đến Hàng Châu học nghệ thuật. Mỗi ngày, tôi vào
phòng tập khi trời chưa sáng và trở về ký túc xá khi trăng đã lên. Mồ hôi rơi
ướt cả thảm, toàn thân đau nhức. Có khổ không? Rất khổ.
Đó là cuộc sống thường ngày của diễn viên kịch nhưng trong mắt nhiều người, đó
là điều “không thể hiểu nổi”. Họ hỏi tôi: “Học kịch để làm gì? Còn ai xem nữa
không?
Diễn kịch có nuôi sống nổi bản thân không?”
Khi ấy, tôi hiểu rằng nếu muốn tiếp tục trên con đường này, tôi cần nhiều hơn
nữa thời gian và sự kiên nhẫn.
Phóng viên: Các diễn viên trẻ khi mới vào đoàn thường chỉ đóng vai phụ, có bao giờ cô cảm thấy không cam lòng?
Trần Lệ Quân: Ở Tiểu Bách
Hoa, chúng tôi có một câu: “Hãy diễn vai phụ như thể đó là vai chính.”
Thời gian đầu, vai phụ cũng phải nỗ lực tranh mới được. Tôi luôn dồn hết tâm
huyết cho từng vai, dù nhỏ đến đâu, và cố gắng thể hiện tốt nhất mỗi lần lên
sân khấu.
Tôi nhớ lời thầy tôi từng nói:
“Công phu em rèn luyện sẽ không bao giờ phụ em. Sân khấu không bao giờ nói dối.”
Khi nghệ thuật truyền thống gặp khán giả trẻ
Phóng viên: Bạn có nghĩ vì sao mình “Thoát Vòng” (tức nổi tiếng vượt ngoài giới kịch truyền thống) không?
Trần Lệ Quân: Tôi nghĩ có
phần do nỗ lực của bản thân, do sức hút của kịch, do công sức của thầy cô, và
cả sự công nhận của khán giả.
Tôi nhận ra rằng văn hóa truyền thống đang dần được giới trẻ quan tâm hơn -
qua các nội dung như nhạc cổ phong, phục trang Hán phục, sản phẩm quốc phong.
Vì vậy, tôi bắt đầu ghi lại những khoảnh khắc luyện tập, biểu diễn, rồi học
cách lồng nhạc, viết caption, dựng clip để mọi người chú ý hơn đến Việt
kịch.
Thật may mắn, vài video có hàng trăm nghìn, thậm chí hàng triệu lượt thích đã
giúp tôi có được nhóm khán giả đầu tiên - họ chính là nguồn động lực to lớn
của tôi.
Lưu lượng không phải điểm xuất phát
Phóng viên: Từ Tân Long Môn Khách Trạm đến Đại Quan Viên Của Tôi, vé đều “cháy” ngay khi mở bán, như các buổi hòa nhạc lớn.
Trần Lệ Quân: Kịch thực ra chưa bao giờ thiếu khán giả. Nó vẫn luôn có sức sống, chỉ là theo thời gian và nhịp sống thay đổi, độ phổ biến cũng có lúc thăng trầm.
Phóng viên: Vậy đằng sau hiện tượng “cháy vé” này là nhờ đổi mới kịch bản hay nhờ danh tiếng của bạn?
Trần Lệ Quân: Có người nghĩ
rằng là “lưu lượng” của
diễn viên Trần Lệ Quân mang
đến gần 100.000 lượt khán giả và hơn 70 triệu nhân dân tệ doanh thu phòng vé
cho Đại Quan Viên Của Tôi. Nhưng
tôi muốn nói rằng không phải vậy.
Một tác phẩm có thể liên tục thu hút khán giả, biểu diễn 58 suất vẫn “cháy
vé”, không thể chỉ dựa vào sức ảnh hưởng cá nhân.
Đại Quan Viên Của Tôi chạm đến
người trẻ vì nó có
thẩm mỹ đương đại,
sân khấu mang nét phương Đông và tinh tế, cùng câu chuyện về
sự trưởng thành và kiên định với bản thân
- điều khiến khán giả (đồng cảm).
Phóng viên: Bạn có sợ mất “lưu lượng” một ngày nào đó không?
Trần Lệ Quân: Nếu mục tiêu
của tôi là “lưu lượng”, tôi đã không chọn con đường nghệ thuật truyền thống.
“Lưu lượng” chưa bao giờ là điểm khởi đầu. Nó đến một cách tự nhiên và khi rời
đi cũng vậy. Tôi không sợ điều đó.
Tôi không thích dùng từ “lưu lượng”, tôi xem khán giả của mình là
tri kỷ. Họ yêu thích tác
phẩm của tôi còn tôi sẽ nỗ lực mang đến những tác phẩm hay hơn để đáp lại.
Nếu một ngày mất đi sự chú ý, có lẽ là do chính sáng tạo của tôi gặp vấn đề và
tôi sẽ nhìn lại, chứ không sợ hãi.
Thắp sáng tương lai với vô vàn khả năng
Phóng viên: Với cùng một vở diễn, liệu bạn có thay đổi cách thể hiện trong từng suất không?
Trần Lệ Quân: Mỗi lần biểu
diễn, tôi đều giữ thái độ như nhau, không phân biệt nhiều ít khán giả. Khi
diễn Đại Quan Viên Của Tôi, tôi đã
dốc hết sức cho vai Giả Bảo Ngọc. Chỉ cần còn một chút sức chưa dùng hết, tôi
sẽ thấy tiếc.
Sau mỗi buổi diễn, sự tích lũy dần giúp tôi hiểu sâu hơn về nhân vật và các
mối quan hệ trong kịch. Những thay đổi nhỏ đó là tự nhiên và tốt - đôi khi,
trên sân khấu sẽ xuất hiện những khoảnh khắc bùng nổ rất mới mẻ.
Chúng ta trong đời cũng vậy, mỗi trải nghiệm đều mang lại cảm xúc khác nhau, giúp hiểu nhân vật sâu sắc hơn. Tôi mong nhân vật của mình luôn sống động và linh hoạt trên sân khấu.
Phóng viên: Theo bạn, làm thế nào để tìm được cân bằng giữa “giữ truyền thống” và “đổi mới”?
Trần Lệ Quân: Kịch truyền
thống - bao gồm cả
Việt kịch
của chúng tôi - từ khi ra đời đã không ngừng thay đổi, hấp thụ nhiều yếu tố
mới.
Tôi tin rằng mọi nghệ thuật muốn phát triển đều phải tiến hóa nhưng
cốt lõi thì không bao giờ
thay đổi.
Chúng tôi là (nghệ sĩ) diễn viên kịch, chúng tôi có thể học hỏi tinh hoa từ
các loại hình khác, rồi chuyển hóa phù hợp với thể loại của mình. Thời đại
phát triển, chúng tôi cũng phải tiến lên.
Phóng viên: Bạn có thể gửi lời chúc đến giới trẻ bằng một câu nói hay lời hát mà mình yêu thích không?
Trần Lệ Quân: Tôi xin dùng câu kết trong Đại Quan Viên Của Tôi:
“Dưới lớp tuyết dày, cây cỏ chờ nảy mầm. Khi tuyết tan, tuổi xuân lại rực rỡ.”
Có thể trên con đường theo đuổi ước mơ, chúng ta sẽ gặp nhiều tuyết lạnh và khó khăn. Nhưng hãy kiên trì thêm một chút - chỉ cần trái tim đủ ấm, bạn nhất định sẽ đón được ngày xuân nở hoa.


Nhận xét
Đăng nhận xét